Phúc Phần
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Đối lại: Đạo phần. Đạt được phần Phúc Đức, 1 trong 2 phần. Phúc nghĩa làcông đức, tu hành các pháp 5 giới, 10 thiện thì được Quả Báo hạnh phúc Thế Tục, gọi là Phúc Phần; trái lại, phát tâm Bồ Đề tu hành 6 độ, được Quả Báo xuất thế thì gọi là Đạo phần. Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương quyển 2 (Đại 45, 490 hạ) nói: Vì hàng Tiểu Thừa chỉ tu Trí phần chứ không tu Phúc Phần, cho nên khi sắp được Thành Phật lại phải tu thêm Phúc Phần 100 kiếp nữa.