Phù Trần Căn

《扶塵根》 fú chén gēn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Phù căn, Phù Căn Trần. Hình bề ngoài của 5 căn (5 khí quan) do da thịt tạo thành mà ta có thể nhìn thấy được, như mắt, tai, mũi, lưỡi...Bản thân các căn này không có Tác Dụng sinh ra thức để duyên theo các cảnh, mà chỉ là các trần có Công Năng phù trợ chính căn (Thắng Nghĩa Căn), đồng thời làm chỗ y cứ cho Chính căn phát sinh Nhận Thức mà thôi.[X. luận Câu xá Q. 2.; Thành Duy Thức Luận Thuật Kí Q. 2.]. (xt. Thắng Nghĩa Căn).