Phong Tế

《風際》 fēng jì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho bờ mé dưới cùng của Phong Luân. Phong Luân là tầng dưới chót của Thế Giới. Một Thế Giới được hình thành trước hết phải đứng trên Hư Không, tức Không Luân. Nương vào Không Luân mà sinh ra Phong Luân, Thủy Luân, Kim Luân... dần dần tiến tới sinh ra núi Tu di và 4 châu. (xt. Phong Luân).