Phong Tâm

《風心》 fēng xīn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tâm gió, tức là tâm Tán Loạn không ngừng, luôn xao động như gió. Một trong 60 thứ vọng tâm nói trong kinh Đại nhật. Phẩm Trụ tâm kinh Đại nhật (Đại 18, 3 thượng) nói: Tại sao gọi là Phong Tâm? Vì tính của tâm này như gió Phát Khởi ở khắp mọi nơi. [X. Đại Nhật Kinh Sớ Q. 2.].