Phổ Pháp Biệt Pháp
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Phổ biệt Nhị Pháp. Phổ pháp và Biệt Pháp. Phổ pháp là Pháp Môn phổ biến viên dung, tức là giáo pháp phổ cập tất cả Chúng Sinh, viên mãn dung hợp, không mảy may sai khác. Đồng nghĩa với Một tức tất cả. Trái lại, Biệt Pháp là Pháp Môn các biệt không viên dung, tức là giáo pháp được hạn định cho từng đối tượng riêng biệt. Tông Hoa nghiêm cho giáo pháp Hoa nghiêm Nhất Thừa là pháp phổ biến viên dung, gọi là Phổ pháp; còn Tiểu Thừa, Tam Thừa là giáo pháp cách biệt không viên dung, gọi là Biệt Pháp. Các đối tượng mà năng lực thích hợp với 2 loại giáo pháp này gọi là Phổ cơ, Biệt cơ. Ngài Tín Hành đời Tùy Đề Xướng Tam Giai Giáo (giáo pháp 3 bậc), trong đó, giáo pháp bậc 1 và giáo pháp bậc 2 gọi là pháp Biệt chân, Biệt chính, Biệt Pháp; giáo pháp bậc 3 gọi là Phổ chân, Phổ chính, Phổ pháp. Chúng Sinh thời Mạt Pháp cần Phổ pháp để cứu độ. [X. Hoa Nghiêm Kinh Sớ Q. 2.; Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương Q. 1.; Hoa Nghiêm Kinh Thám Huyền Kí Q. 1.; Ngũ Giáo chương thông lộ kí Q. 2., 17; Hoa Nghiêm Kinh Thám Huyền Kí Nam kỉ lục, phần 2, phần 6].