Phiền Não Băng

《煩惱冰》 fán nǎo bīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phiền Não và băng giá. Chỉ cho Phiền Não Tức Bồ Đề, là chỗ tột cùng của Phật giáo Đại Thừa. Ý nói Phiền NãoBồ Đề không phải là hai, giống như băng giá và nước không bao giờ rời nhau. Ở đây, Bồ Đề được ví dụ như nước, Phiền Não như băng giá, do đó mà có tên gọi Phiền Não Băng. Ma Ha Chỉ Quán quyển 5 phần đầu (Đại 46, 56 trung) nói: Vô Minh Phiền Não vốn là Pháp Tính, vì Mê Hoặc nên Pháp Tính biến thành Vô Minh, rồi Điên Đảo khởi lên các thiện và Bất Thiện, giống như vì lạnh mà nước đóng thành băng, như người ngủ say tâm biến thành mộng vậy.