Phi Tình
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Phi hữu tình, Vô tình. Đối lại: Hữu tình. Chỉ cho các loài không có tình thức như cỏ cây, sông núi, đất đá... Vì núi sông, đất đai là do nghiệp chung của loài hữu tình chiêu cảm và tất cả hữu tình đều được Thụ Dụng. Cũng tức núi sông, đất đai chẳng phải do nghiệp riêng của mỗi hữu tình chiêu cảm, mà cũng không phải như Quả Báo của loài hữu tình, vì thế núi sông, đất đai... không được gọi là Dị Thục Sinh.Luận Thuận chính lí quyển 18 (Đại 29, 436 trung) nói: Nếu quả Phi Tình không do nghiệp chung chiêu cảm, thì lẽ ra phải theo Dị Thục mà khởi hết cùng một lúc. Hơn nữa, ở đời khi thấy vị Quốc Vương chết thì đất nước của Quốc Vương ấy vẫn còn, nếu đất nước chỉ do nghiệp của vị Quốc Vương chiêu cảm, chứ không phải nghiệpbchung của các hữu tình khác cùng chiêu cảm, thì đáng lẽ các hữu tình khác không thể Thụ Dụng trong đó. Lại nữa, nếu núi sông, đất đai là do nghiệp riêng chiêu cảm, thì lẽ ra tất cả nhà cửa, vườn rừng, ao hồ, thành quách, núi sông... mà thân của mỗi hữu tình đang ở đều phải riêng khác. Nhưng thực tế không phải vậy. Bởi thế biết rằng mỗi một vật đều do nghiệp của vô lượng hữu tình cùng chiêu cảm. [X. luận Câu xá Q. 6.; luận Thuận chính lí Q. 21.; Hoa Nghiêm Kinh Thám Huyền Kí Q. 16.]. (xt. Hữu Tình).