Phi Phong Phi Phan

《非風非幡》 fēi fēng fēi fān

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Lục tổ phong phan tâm động, Lục Tổ Tâm động, Phong phan động. Tên Công Án trong Thiền Tông. Chẳng phải gió chẳng phải phan (lá phướn). Sau khi đắc pháp ở Hoàng Mai, ngài Lục tổ Tuệ năng, vào niên hiệu Nghi phụng năm đầu (676), đến chùa Pháp Tính ở Quảng châu, nhân gặp lúc 2 vị tăng đang tranh luận về gió và phan nên Ngài đã chỉ dạy Công Án này. Phẩm Hành Do trong Lục tổ đại sư Pháp Bảo Đàn Kinh (Đại 48, 349 hạ) ghi: Lúc ấy gió thổi phan động, 1 vị tăng nói gió động, 1 vị tăng nói phan động, 2 người cứ tranh cãi mãi không thôi. Ngài Tuệ năng liền đến nói: Chẳng phải gió động, cũng chẳng phải phan động, mà chính là tâm của 2 vị động! Nghe Ngài nói mọi người đều kinh ngạc. [X. Vô Môn Quan tắc 19; Cảnh Đức Truyền Đăng Lục Q. 5.; Ngũ Đăng Hội Nguyên Q. 1.].