Phật Vị Hải Long Vương Thuyết Pháp Ấn Kinh

《佛爲海龍王說法印經》 fú wèi hǎi lóng wáng shuō fǎ yìn jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Kinh, 1 quyển, do ngài Nghĩa Tịnh dịch vào đời Đường, được thu vào Đại chính tạng tập 15. Nội dung kinh này thuật lại việc Hải Long Vương thưa hỏi đức Phật làm thế nào có thể Thụ Trì ít pháp mà được nhiều phúc, do đó, đức Phật dạy Hải Long Vương là phải thường trì niệm 4 Pháp ẤnCông Đức Thù Thắng thì sẽ được nhiều phúc. Bốn Pháp Ấn ấy là: Các hành vô thường, tất cả đều khổ; các pháp Vô Ngã, Niết Bàn an vui. [X. Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 9.; Trinh nguyên tân định Thích Giáo Mục Lục Q. 13.].