Phật Thụ Nha
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Phật Thụ Vương nha. Giai vị tu hành của Sơ địa tịnh Bồ Đề Tâm trong Mật giáo. Nha là mầm non của cây. Vì tất cả Chúng Sinh đều có Phật Tính, cho nên khi chưa tu hành thì cũng đã có tâm Bồ Đề, đó tức là tâm Bồ Đề sẵn có, có thể được xem như hạt giống (Chủng Tử). Trái lại, tâm Bồ Đề nhờ đã trải qua Công Phu tu hành mà dần dần nảy mầm thì là tâm Bồ Đề tu sinh (do tu mà nảy sinh), có thể được xem là mầm (nha). Bởi thế, Mật giáo thường dùng từ Phật Thụ Nha (mầm cây Phật) để gọi giai vi tu hành Sơ địa tịnh Bồ Đề Tâm. Đại Nhật Kinh Sớ quyển 1 (Đại 39, 592 thượng) nói: Khi Hành Giả bắt đầu mở toang kho báu Kim Cương thì thấy tâm tính này như Hư Không thanh tịnh, vượt ngoài các số lượng, lúc bấy giờ tâm ấy lìa Nghiệp Nhân mà sinh, là mầm cây Phật nảy sinh (Phật Thụ Nha sinh).