Phật Pháp Tử Nhân

《佛法死人》 fó fǎ sǐ rén

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Xác chết trong Phật Pháp, tức chỉ cho người vi phạm 4 tội nặng: Giết người, dâm loạn, ăn cướp và nói dối mà giới luật Tiểu Thừa cấm ngặt. Trong giới luật Tiểu Thừa, chúng tăng nếu vi phạm 1 trong 4 tội nêu trên thì giống như kẻ tử tội trong Phật Pháp, gọi là tội chặt đầu, không thể Sám Hối được nữa. Nhưng trong giới luật Đại Thừa, nếu phạm tội này thì vẫn có thể nhờ trì chú Sám Hối, tiêu trừ Tội Nghiệp để phát sinh Giới Thể thanh tịnh trở lại. Ma Ha Chỉ Quán quyển 4 thượng (Đại 46 39 hạ) nói: Nếu người phạm tội nặng thì là người đã chết trong Phật Pháp, đối với Tiểu Thừa thì không còn cách nào để Sám Hối, nhưng theo Đại Thừa thì cho được Sám Hối. [X. Chỉ Quán phụ hành truyền hoằng quyết Q. 2., phần 2].