Pháp Tướng Tông

《法相宗》 fǎ xiàng zōng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Hossō-shū: tên gọi học phái lớn của Phật Giáo Trung Quốc và Nhật Bản, một trong 6 Tông Phái lớn vùng Nam Đô, lấy các bộ kinh luận như Giải Thâm Mật Kinh (), Thành Duy Thức Luận (), v.v., làm điển cứ cho rằng hết thảy tồn tại là không thật, do tâm này tạo ra, cho nên ngoài A Lại Da Thức ra thì không có gì tồn tại cả. Vào năm 653 (năm thứ 4 niên hiệu Bạch Trỉ []), Đạo Chiêu (, Dōshō) sang nhà Đường cầu pháp và được chân truyền trực tiếp từ Huyền Trang (, 602-664). Ông được xem như là người chân truyền thứ nhất. Tại Trung Quốc, Tông Phái này dần dần đi đến suy vong; nhưng lại hưng thịnh ở Triều Tiên và Nhật Bản. Hưng Phước Tự (, Kōfuku-ji), Nguyên Hưng Tự (, Gankō-ji)Dược Sư Tự (, Yakushi-ji) là những ngôi chùa trung tâm phát triển rực rỡ của tông này tại Nhật. Trong 6 Tông Phái của vùng Nam Đô, với chủ Trương Thuyết về Tam Thừa, Pháp Tướng Tông thường tiến hành những cuộc luận tranh về Tông Nghĩa với Tam Luận Tông cũng như Thiên Thai Tông vốn thuyết về Nhất Thừa.