Pháp Thân Kệ

《法身偈》 fǎ shēn jì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Pháp Xá Lợi, Pháp tụng Xá Lợi, Pháp Thân Xá Lợi kệ. Chỉ cho bài kệ Duyên sinh mà tỉ khưu Mã tinh (Mã Thắng) đã đọc cho ngài Xá Lợi Phất nghe. Luận Đại trí độ quyển 18 (Đại 25, 192 trung) nói: Trong pháp Tứ Đế, đức Phật hoặc nói 1 đế, hoặc nói 2, hoặc nói 3, như tỉ khưu Mã tinh nói cho ngài Xá Lợi Phất nghe bài kệ sau: Các pháp do duyên sinh, Pháp ấy từ duyên diệt; Thầy ta Đại Thánh vương, Thường nói nghĩa như thế. Kệ này chỉ nói có Tam Đế, nên biết Đạo Đế đã có ở trong đó, vì không rời nhau; ví như 1 người phạm pháp thì cả nhà đều phải chịu tội. Do đó mà biết bài kệ trên đây là nói đến Tam Đế(khổ, tập, diệt); lại lấy Các pháp do duyên sinh làm câu đầu, vì thế cũng gọi là Duyên sinh kệ, Duyên Khởi kệ, Duyên Khởi Pháp Tụng. Ngoài ra, kinh Phật Thuyết tạo tháp Công Đức (Đại 16, 801 trung) chép: Bấy giờ đức Thế Tôn nói kệ rằng: Các pháp từ duyên sinh, Ta nói là Nhân Duyên; Nhân Duyên hết, Pháp Diệt, Ta thường nói như thế. Thiện nam tử! Nghĩa bài kệ ấy gọi là Phật Pháp Thân. (...) Tất cả Nhân Duyên và các Pháp Duyên sinh, tính không vắng lặng, cho nên ta gọi là Pháp Thân. Vì thế, bài kệ trên cũng có thể được gọi là Pháp Thân Kệ. [X. kinh Phật Bản Hạnh tập Q. 48.; luận Đại trí độ Q. 11.].