Pháp Hoàng

《法皇》 fǎ huáng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Hōō: hay Thái Thượng Pháp Hoàng (, Dajōhōō), từ dùng để gọi vị Thái Thượng Hoàng sau khi Xuất Gia, đồng nghĩa với Pháp Vương (, Hōō). Tuy nhiên, Thượng Hoàng (, Jōkō, tức Thái Thượng Thiên Hoàng không Xuất Gia) với Pháp Hoàng không khác gì nhau về thân phận cả. Vũ Đa Thiên Hoàng (, Gouda Tennō, tại vị 1274-1287) dưới Thời Đại Bình An được xem như là người đầu tiên dùng xưng hiệu này; thế nhưng, trong Tục Nhật Bản Kỷ (, Shokunihongi) có ghi rằng Thánh Võ Thiên Hoàng (, Shōmu Tennō, tại vị 724-749) nhường ngôi vị, tự xưng là Pháp Hoàng, rồi đến tham bái Lễ Khai Nhãn Cúng Dường Tượng Đại PhậtĐông Đại Tự (, Tōdai-ji); cho nên ở đây có vấn đề cần xét lại. Dưới Thời Đại Bình An, Bạch Hà Pháp Hoàng (), Điểu Vũ Pháp Hoàng (), Hậu Bạch Hà Pháp Hoàng (), v.v., tiến hành chế độ Viện Chính (). Linh Nguyên Pháp Hoàng () dưới Thời Đại Giang Hộ là vị Pháp Hoàng cuối cùng.