Phan Giác

《攀覺》 pān jué

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho tâm Tán Loạn chạy theo cái biết đối với ngoại cảnh. Ma Ha Chỉ Quán quyển 5, thượng (Đại 46, 57 hạ) nói: Tâm Phan Giác rong ruổi, Đều từ vọng tưởng sinh. Hệt như xoay vòng lửa, Ngừng tay vòng lửa dứt; Như sóng lớn cuồng nộ, Gió lặng thì sóng yên. (xt. Phan Duyên).