Phàm Tiểu

《凡小》 fán xiǎo

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Có 2 nghĩa:
1. Chỉ cho Phàm Phu. Phàm Phu tức là tiểu nhân, nên gọi là Phàm Tiểu.
2. Chỉ cho Phàm PhuTiểu Thừa, gọi chung là Phàm Tiểu. Quán Vô Lượng Thọ Kinh Sớ quyển 1 (Đại 37, 250 thượng) nói: Nay đã có Thánh Giáo này để làm minh chứng, chẳng biết tất cả Hành Giả thời nay hiểu ý như thế nào mà đối với những lời bàn của kẻ Phàm Tiểu lại sinh tâm tin nhận như vậy?