Oan Gia

《冤[寃]家》 yuān yuān jiā

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: kẻ cừu thù. Như trong tác phẩm Triều Dã Thiêm Tải () của Trương Trạc (, khoảng 660-741) nhà Đường có đoạn: “Lương Giản Văn Vương chi sanh, Chí Công vị Võ Đế viết: 'Thử tử dữ Oan Gia đồng niên sanh' (, khi Lương Giản Văn Vương [tại vị 549-551] sanh ra, Chí Công nói với Võ Đế rằng: 'Đứa bé này sanh cùng năm với kẻ thù').” Hay trong Diệu Pháp Thánh Niệm Xứ Kinh (, Taishō Vol. 17, No. 722) lại có đoạn: “Nhược nhân thiểu trí, Hư Vọng tạo tội, do thử luân chuyển, Oan Gia tụ hội, thọ Địa Ngục khổ (, nếu người ít trí, hư dối tạo tội, do đây luân chuyển, thọ khổ Địa Ngục).” Hoặc trong Du Già Diệm Khẩu Chú Tập Toản Yếu Nghi Quỹ (, Tục Tạng Kinh Vol. 59, No. 1084) quyển Hạ cũng có đoạn khác: “Vãng tích trái chủ dĩ tương phùng, câu mông giải thoát; tích kiếp Oan Gia nhi cọng hội, các toại tiêu diêu (, xưa kia chủ nợ từng gặp nhau, đều được giải thoát; muôn kiếp Oan Gia mà cùng gặp, thảy đều tiêu diêu).” Trong Đoạn Trường Tân Thanh cũng có câu rằng: “Làm chi Tội Báo Oan Gia, thiệt mình mà hại đến ta hay gì.”