Ô Lạc Ca Chiên Đàn

《烏洛迦旃檀》 wū luò jiā zhān tán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Uragasàra-candana. Cũng gọi Ưu đà già sa la Chiên Đàn, Địa tì Ô La Già sa la Chiên Đàn. Hán dịch: Xà tâm đàn(Chiên Đàn tâm rắn). Tên 1 loại gỗ thơm Chiên Đàn. Cứ theo Tuệ uyển Âm Nghĩa quyển hạ thì Ô lạc ca vốn là tên của 1 loài rắn bên Tây vực; rắn này thường bị bệnh độc nhiệt và mỗi lần như thế thì nó lại quấn quanh cây Chiên Đàn, hơi độc liền tan hết, vì thế mà dùng rắn để đặt tên cây. Vả lại, loại rắn này rất độc, nó cắn ai thì người ấy chắc chắn sẽ chết, chỉ có loại Chiên Đàn này là cứu chữa được, cho nên lấy rắn đặt tên cây. [X. Hoa Nghiêm Kinh Thám Huyền Kí Q. 20.].