Nhị Phúc

《二福》 èr fú

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho Phạm phúc và Thánh phúc. Phạm phúc là Phúc Đức của Đại Phạm Thiên Vương, còn Thánh phúc là Phúc Đức của quả Thánh Tam Thừa. [X. Pháp Hoa Văn Cú Q. 10.].