Nhị Nghi

《二儀》 èr yí

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: hay còn gọi là Lưỡng Nghi (), gồm trời và đất, hay âm và dương. Trong bài Thiên Địa Phú () của Thành Công Tuy () có câu: “Hà âm Dương Chi nan trắc, vĩ Nhị Nghi chi xa khoát (, Sao âm dương thật khó xét, lớn đất trời quả bao la).” Trong bài thơ Thu Hồ Hành () của Tào Tháo (, 155-220) cũng có đoạn rằng: “Minh minh nhật nguyệt quang, hà sở bất quang chiêu, minh minh nhật nguyệt quang, hà sở bất quang chiêu, Nhị Nghi hợp thánh hóa, quý giả độc nhân phủ (, rực rỡ ánh trời trăng, nơi nào không chiếu sáng, rực rỡ ánh trời trăng, nơi nào không chiếu sáng, đất trời hợp hóa thánh, người quý một mình chăng ?).”