Nhị Chủng Quán

《二種觀》 èr zhǒng guān

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho 2 pháp Quán Tưởng mà người tu hành luyện tập để ngăn dứt tâm tham đắm. Đó là:
1. Tử thi xú lạn Bất Tịnh Quán: Người tu hành ở nơi vắng vẻ, định tâm Quán Tưởng xác chết rữa nát, hôi thối, nhớp nhúa, sinh tâm nhàm chán. Từ đó quán biết thân mình cũng nhớp nhúa như thế, nhờ vậy mà ngăn dứt được tâm tham đắm.
2. Văn pháp ức tưởng Phân Biệt quán: Người tu hành nhờ nghe pháp mà nhớ tưởng thân mình là do các thứ như: Xương, thịt, lông, tóc, răng, móng, da, gân máu... tụ hợp lại mà thành, không có gì chắc thật, nhờ quán xét như thế mà diệt trừ được tâm tham muốn. [X. kinh Thiền yếu ha dục].