Nhị Chủng Lợi Hạnh

《二種利行》 èr zhǒng lì xíng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho hạnh tự lợi và hạnh lợi tha.
1. Hạnh tự lợi: Chỉ cho các pháp tu Lục Độ, Thất Bồ Đề Phần...
2. Hạnh lợi tha: Chỉ cho các pháp Tứ nhiếp, Tứ vô lượng tâm... [X. luận Thành Duy Thức Q. 9.; Thành Duy Thức Luận Thuật Kí Q. 9., phần cuối].