Nhị Chủng Bạch Pháp

《二種白法》 èr zhǒng bái fǎ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Hai thứ pháp trắng sạch, tức là thẹn thùng và hổ ngươi. Vì 2 pháp này có Công Năng làm cho tất cả hạnh kiểm và Hành Vi được trong sáng, trắng sạch nên gọi là Bạch Pháp. (xt. Bạch Pháp).