Nhị Bần

《二貧》 èr pín

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho 2 cái nghèo, tức là nghèo của và nghèo pháp.
1. Nghèo của: Thiếu thốn tiền của và vật dụng cho đời sống hằng ngày.
2. Nghèo pháp: Tà Kiến không tin Chính Pháp. [X. luận Đại trí độ Q. 98.].