Nhất Vọng

《一妄》 yī wàng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một niệm Mê Vọng không thực. Tông Kính Lục quyển 1 (Đại 48, 419 hạ) nói: Một khi mắt vương bệnh Hoa đốm đầy Hư Không Một niệm vọng trong tâm Hằng sa Sinh Diệt khởi.