Nhật Viễn

《日遠》 rì yuǎn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Nichion, 1572-1642: vị Tăng của Nhật Liên Tông, sống vào khoảng giữa hai thời đại An Thổ Đào Sơn và Giang Hộ, vị Tổ đời thứ 22 của Cửu Viễn Tự (, Kuon-ji); húy là Nhật Viễn (), Nhật Trân (); tự Nghiêu Thuận () hay Nghiêu Nhuận (); hiệu là Tâm Tánh Viện (); xuất thân kinh đô Kyoto. Năm lên 6 tuổi, ông theo làm Đệ Tử của Nhật Trùng ()Bổn Mãn Tự (滿). Đến năm 28 tuổi, ông thay thế Nhật Trùng đến giảng ở Phạn Cao Đàn Lâm (); rồi đến năm 1604 thì kế thừa anh ông là Nhật Càn () làm trú trì Cửu Viễn Tự ở Thân Diên Sơn. Sau đó, ông có xây dựng trường học Đàn Lâm tại chùa này. Năm 1608, nhân cuộc luận tranh Tông Nghĩa của nhóm Nhật Kinh (), ông đến ẩn cư ở vùng Đại Dã (, Ōno) và sáng lập ra Bổn Viễn Tự (). Vào năm 1615, theo mệnh của chính quyền Mạc Phủ, ông trở về sống ở Cửu Viễn Tự; rồi đến năm sau thì nhường chức trú trì lại cho Đệ Tử Nhật Yếu (). Đến năm 1630, ông dàn trận Thế Luận tranh Tông Nghĩa ở Thành Giang Hộ (, Edo-jō), rồi Phái Không Nhận Không Cho thắng lợi, nên đã tạo được cơ sở vững chắc cho Nhật Liên Tông vốn lấy Cửu Viễn Tự làm trung tâm. Sau đó, ông đến sống ở Bổn Môn Tự () ở vùng Trì Thượng (, Ikegami), Võ Tàng (, Musashi); và ông cùng với Nhật Trùng, Nhật Càn được gọi là ba vị tổ thời Trung Hưng của Nhật Liên Tông. Trước tác của ông có rất nhiều như Thiên Thai Tam Đại Bộ Tùy Văn Ký () 37 quyển, An Quốc Luận Tư Ký () 2 quyển, Bổn Tôn Sao Tư Ký () 1 quyển, Đương Gia Bổn Tôn Luận Nghĩa Lạc Cư () 1 quyển, Pháp Hoa Kinh Tùy Âm Cú () 2 quyển, v.v.