Nhất Vị Thiền

《一味禪》 yī wèi chán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Thiền 1 mùi vị. Chỉ cho thiền tối thượng thừa thuần nhất, không pha tạp. Cũng tức là thiền Đốn Ngộ. Thiền Tông Chính Mạch quyển 2 (Vạn tục 146, 27 hạ) chép: Vị tăng bái biệt ra đi, sư hỏi: - Đi đâu? - Đi các nơi để học Ngũ Vị Thiền. - Các nơi có Ngũ Vị Thiền, còn ở đây ta chỉ có Nhất Vị Thiền. - Nhất Vị Thiền là thế nào? Sư liền đánh, vị tăng nói: - Hiểu rồi! Hiểu rồi! Sư giục: - Nói! Nói! Vị tăng toan mở miệng, sư lại đánh. Sau đó, vị tăng đến chỗ ngài Hoàng bá thuật lại chuyện này. Ngài Hoàng bá lên Pháp Đường tuyên bố: Mã đại sư có 84 vị Thiện Tri Thức, tất cả đều Đốn Ngộ, được tự do Tự Tại. [X. Thiền Tông Tụng Cổ Liên Châu Thông Tập Q. 11.; Tông Môn Thống Yếu Tục Tập Q. 4.].