Nhật Triêu

《日朝》 rì cháo

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Nicchō, 1422-1500: vị Tăng của Nhật Liên Tông, sống vào khoảng giữa hai Thời Đại Thất Đinh và Chiến Quốc, húy là Nhật Triêu (); thông xưng là Gia Hạ A Xà Lê (); tự là Kính Trừng (), hiệu Bảo Tụ Viện (), Hành Học Viện (); xuất thân vùng Shizuoka-ken (). Năm lên 8 tuổi, ông theo Xuất Gia với Nhật Xuất () khi vị này đang trên đường giáo hóa ở địa phương Y Đậu (, Izu). Sau ông đến tu học ở Vô Lượng Thọ Tự (, tức Hỷ Đa Viện []) của Thiên Thai Tông. Đến năm 1462, ông kế thừa làm trú trì đời thứ 11 của Cửu Viễn Tự (), rồi dời chùa về vị trí hiện tại và chỉnh đốn chùa hoàn bị. Hơn nữa, ông còn thâu tập những di văn của Nhật Liên, rồi chú giải, mở ra những hội thuyết giảng hỏi đáp, và tận lực chấn hưng giáo học Tông Môn. Trước tác của ông có rất nhiều như Ngự Thư Kiến Văn () 44 quyển, Nguyên Tổ Hóa Đạo() 2 quyển, Bổ Thí Tập () 112 quyển, Hoằng Kinh Dụng Tâm Ký () 5 quyển, v.v.