Nhất Sơn Nhất Ninh

《一山一寧》 yī shān yī níng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Issan Ichinei, 1247-1317: vị tổ của Phái Nhất Sơn () thuộc Lâm Tế Tông Trung Quốc, người vùng Đài Châu (, Tỉnh Triết Giang), họ là Hồ (), hiệu là Nhất Sơn (). Lúc còn nhỏ, ông theo làm Đệ Tử của Vô Đẳng Dung () ở Hồng Phước Tự () thuộc vùng Phù Sơn (), Đài Châu, rồi sau đó thọ giới với Xử Khiêm ()Phổ Quang Tự (). Kế đến ông theo học Luật ở Ứng Chơn Tự (), học Thiên Thai ở Diên Khánh Tự (), sau ông quay trở về với Thiền Tông. Ông lên Thiên Đồng Sơn () tham vấn khắp chư vị tôn túc như Giản Ông Cư Kính (), Tạng Tẩu Thiện Trân (), ở Dục Vương Sơn (), Đông Tẩu Khải (), Tịch Song Hữu Chiếu (), Ngoan Cực Hành Di ()Tịnh Từ Tự (), và cuối cùng kế thừa dòng pháp của Hành Di. Sau đó, ông đến trú tại Tổ Ấn Tự () thuộc vùng Tứ Minh (), rồi Phổ Đà Sơn (). Vào năm thứ 3 (1299) niên hiệu Đại Đức (), ông được vua nhà Nguyên là Thành Tông ban cho hiệu là Diệu Từ Hoằng Tế Đại Sư (), rồi được bổ nhiệm là cai quản toàn bộ tôn giáo ở vùng Triết Giang. Vào tháng 8 cùng năm này, theo lời mời của Tây Giản Tử Đàm (西) và Thạch Lương Nhân Cung (), ông đến Thái Tể Phủ Nhật Bản. Lúc bấy giờ, người chấp quyền là Tướng Quân Bắc Điều Trinh Thời (, Hōjō Sadatoki) mới nghi ngờ ông là mật thám của nhà Nguyên, nên bắt ông giam ở Tu Thiền Tự () vùng Y Đậu (, Izu). Sau đó, biết được ông là một vị Danh Tăng nên Trinh Thời thỉnh ông đến trú trì Kiến Trường Tự (), nhưng rồi ông lại chuyển đến Viên Giác Tự () cũng như Tịnh Trí Tự (). Vào năm thứ 2 (1313) niên hiệu Chánh Hòa (), theo sắc chỉ của Hậu Vũ Đa Thượng Hoàng (), ông được thỉnh đến làm vị tổ thứ 3 của chùa này. Chúng Đạo Tục lúc bấy giờ mới tập trung đến mà Tham Học với ông; vì không chịu nỗi tình trạng tiếp khách đông đảo như vậy, nên ông đã xin Thượng Hoàng cho lui về ẩn cư, nhưng không được phép. Đến tháng 9 năm đầu (1317) niên hiệu Văn Bảo (), ông ngọa bệnh ở chùa này, được Thượng Hoàng đích thân đến vấn an thăm hỏi, và đến ngày 24 tháng 10 cùng năm thì Viên Tịch, hưởng thọ 71 tuổi. Bài kệ để lại của ông là “Hoành hành nhất thế, Phật Tổ thôn khí, tiễn dĩ ly huyền, Hư Không trụy địa (, tung hoành một đời, Phật Tổ nuốt khí, tên đã rời dây, Hư Không xuống đất).” Thượng Hoàng ban cho ông Thụy HiệuNhất Sơn Quốc Sư (). Đệ Tử nối dòng pháp của ông có Thạch Lương Nhân Cung (), Vô Trước Lương Duyên (), Vô Cảm Lương Khâm (), Vô Tướng Lương Chơn (), Tuyết Thôn Hữu Mai (), Văn Khê Lương Thông (), Đông Lâm Hữu Kheo (), v.v. Trước tác của ông có Nhất Sơn Quốc Sư Ngữ Lục ().