Nhất Khí

《一氣》 yī qì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Gốc của trời đất, âm dương, là chỗ y cứ của đạo, ví dụ cho tâm tự tính thanh tịnh. Khi nhiễm tịnh chưa khởi lên thì Phật và Chúng SanhBình Đẳng Bất Nhị, hết thảy các pháp đều Từ Tâm tự tính thanh tịnh mà sinh ra, vì thế dùng Nhất Khí để ví dụ cho Nhất Tâm.