Nhất Khách Phiền Lưỡng Chủ

《一客煩兩主》 yī kè fán liǎng zhǔ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Một người khách cùng 1 lúc muốn được 2 người chủ Tiếp Đãi. Đứng về phương diện chủ nhà mà nói thì quả thật ông khách này quá phiền hà. Thiền Tông mượn nhóm từ này để chỉ cho người khéo ứng dụng Thiền cơ một cách linh hoạt. Tắc 87 trong Thung Dung Lục (Đại 48, 283 trung) chép: Sau, đến chỗ ngài Minh chiêu nêu lại câu nói trước (Nhất Khách Phiền Lưỡng Chủ).