Nhất Đại Tam Thiên Thế Giới

《一大三千世界》 yī dà sān qiān shì jiè

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

[thuật]: ba ngàn Thế Giới lớn. Ở giữa một Thế Giới có núi Tu Di (Sanskrit: Sumeru, ), trong biển lớn ở bốn phương Thế Giới ấy có 4 châu lớn, ngoài biển lớn ấy có núi Thiết Vi (Sanskrit: Cakravāḍa-parvata, Pāli: Cakkavāḷa-pabbata ) bao bọc chung quanh, đó gọi là một Thế Giới nhỏ. Kết hợp 1.000 Thế Giới nhỏ ấy ta có Thế Giới vừa, kết hợp 1.000 Thế Giới vừa ta có một Thế Giới lớn. Như vậy một Thế Giới lớn bằng 1.000.000.000 Thế Giới nhỏ. Sự thành lập cũng như hoại diệt của chúng có khác nhau. Thế Giới lớn còn gọi là Quốc Độ lãnh hữu của chư Phật. Trong một ngàn Thế Giới lớn có ba loại ngàn nhỏ, ngàn vừa và ngàn lớn, cho nên ba ngàn Thế Giới lớn có tên gọi là Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới.