Nhất Đại Sự Nhân Duyên

《一大事》 yī dà shì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

[thuật]: Nhân Duyên trọng đại, mục đích Duy Nhất mà đức Phật xuất hiện trên đời này để khai mở tướng Chân Thật của con người. Văn Cú () 4, quyển thượng, có đoạn rằng: “Chúng Sanh hữu thử cơ, cảm Phật danh nhân, Phật Thừa cơ nhi ứng, cố danh vi duyên, thị vi xuất thế bản ý (, Chúng SanhCăn Cơ này, nhân cảm được Danh Hiệu Phật, đức Phật theo Căn Cơ mà ứng, nên gọi là duyên; đó là bản ý ra đời của quý ngài)”. Tỷ dụ như Nhân Duyên quan trọng nhất mà đức Thích Tôn cũng như chư Phật khác xuất hiện trên cõi đời này là lấy sứ mạng một đời để Thành Phật Đắc Đạo hay hóa độ Chúng Sanh.