Nhất Cơ Nhất Cảnh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Một cơ một cảnh. Cơ là Tác Dụng tâm ở bên trong; Cảnh là vật có hình tướng ở bên ngoài. Ví dụ như đức Thế Tôn đưa cành hoa sen lên, là Cảnh; Tổ Ca Diếp lĩnh hội được ý của Phật, là Cơ. Lại như thấy khói ở đằng xa, đó là Cảnh; thấy khói mà biết có lửa, đó là Cơ. Tắc 3 trong Bích Nham Lục (Đại 48, 142 hạ) nói: Một cơ một cảnh, một lời một câu, vẫn mong có chỗ vào. Trên da thịt lành lặn, khoét thành mụn nhọt, thành hang thành ổ, đại dụng Hiện Tiền, không cần khuôn phép. Ngoài ra, các Thiền Sư đã triệt Ngộ Tự tính, khi giơ gậy, dựng phất trần để xét nghiệm người học, thì gọi là Thiền giả Nhất Cơ Nhất Cảnh.