Nhất Chuỳ Tiện Thành

《一槌便成》 yī chuí biàn chéng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một dùi liền thành. Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Nghĩa là vị thầy đánh 1 tiếng kiểng, người học ngộ liền. Đồng nghĩa với Ngôn hạ tức ngộ (ngay câu nói đó mà triệt ngộ tức khắc). Tắc 46, trong Bích Nham Lục (Đại 48, 182 trung) nói: Một chùy liền ngộ, siêu phàm vượt thánh.