Nhật Cao

《日高》 rì gāo

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Nikkō, 1257-1314: vị tăng của Nhật Liên Tông Nhật Bản, sống vào cuối thời Liêm Thương, húy là Nhật Cao (), thông xưng là Y Hạ Công (), Soái A Xà Lê (); tự là Tối Bạch (); xuất thân vùng Hạ Tổng (, Shimōsa, thuộc Chiba-ken []); con của Đại Điền Thừa Minh (). Ông đã từng theo tu học với Nhật Liên ở Thân Diên Sơn (). rồi sau khi Nhật Liên qua đời, ông là người thường xuyên canh giữ ngôi tháp của thầy. Năm 1299, ông được bổ nhiệm làm trú trì đời thứ 2 của Pháp Hoa Kinh Tự (). Tiếp theo, ông khai sáng Bổn Diệu Tự () trên tư dinh của Đại Điền Thừa Minh, và bắt đầu chế ra quy định một người chủ quyền cả hai chùa Bổn Diệu và Pháp Hoa. Hơn nữa, nhờ sự ủng hộ đắc lực của dòng họ Thiên Diệp (, Chiba), ông đã xác lập được thể Chế Giáo đoàn và cơ sở kinh tế vững chắc. Về sau, ông nhường chức trú trì lại cho Nhật Hựu (), con nuôi của Thiên Diệp Dận Trinh (). Trước tác của ông để lại có Nhật Cao Trí Văn () 1 quyển, Nhật Cao Thân Trạng (), Nhật Cao Nhượng Trạng (), v.v.