Nhân Nhân

《人因》 rén yīn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Nhân Quá Khứ của các Quả Báo về dung nhan, tư tưởng, Hành Vi, yểu thọ, nghèo giầu... của con người ở đời này. Theo Thích Thị Yếu Lãm quyển hạ, con người sinh trong cuộc đời nhận chịu những Quả Báo khác nhau như giầu sang, nghèo hèn, xinh đẹp, xấu xí, yên vui, lo sợ v.v... đều do Nghiệp Nhân bất đồng mà ra. Như người sinh ra chịu thân phận thấp hèn là vì gây nhân kiêu căng, tự đại, khinh miệt người khác, hành động ngông cuồng, chẳng Lễ Kính Tam Bảo. Nếu chí thành không lừa dối, tụng kinh giữ giới, khuyên người lánh ác làm thiện, không tìm lỗi của người, thì hơi miệng thơm sạch, thân tâm yên vui, được mọi người khen ngợi, quí mến... [X. kinh Nghiệp Báo Sai Biệt].