Nhã Chơn

《雅眞》 yǎ zhēn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Gajin, ?-999: vị tăng của Chơn Ngôn Tông Nhật Bản, sống vào giữa thời Bình An, Kiểm Hiệu đời thứ 4 của Cao Dã Sơn, húy là Nhã Chơn (), thông xưng là Thiên Dã Kiểm Hiệu (). Ông làm Giảng Sư ở Hòa Tuyền (, Izumi), sau đó đến thọ phép Quán Đảnh với Chơn Lại () ở Thạch Sơn Tự () và trú tại đây. Vào năm 952, thể theo lời thỉnh cầu của Khoan Không ()Cao Dã Sơn, ông lên đó làm Chấp Hành Chánh Biệt Đương (), rồi nhân đó cho tái kiến tháp miếu thờ Không Hải vốn bị thiêu cháp trước đây, và đến năm 984 thì làm Kiểm Hiệu. Đệ Tử phú pháp của ông có Nhân Hải (), Thiên Nhật ().

Nhã Chơn. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/nha-chon. Truy cập 07/04/2026.