Nguyên Nhân

《源仁》 yuán rén

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Gennin, 818-887/890: vị tăng của Chơn Ngôn Tông Nhật Bản, sống vào đầu Thời Đại Bình An, húy là Nguyên Nhân (), thông xưng là Trì Thượng Tăng Đô (), Nam Trì Viện Tăng Đô (), Thành Nguyện Tự Tăng Đô (). Ông theo Hộ Mạng (, Gomyō) học về Pháp Tướng, sau đó học Mật Giáo với Thật Huệ (, Jitsue), Chơn Nhã (, Shinga)Tông Duệ (, Shūei) và thọ pháp Quán Đảnh. Đến năm 875, ông được mời làm Tự Trưởng của Đông Tự (, Tō-ji) và Quyền Thiếu Tăng Đô. Ông kiến lập nên Nam Trì Viện (, Nanji-in), lấy tên là Thành Nguyện Tự (, Jōgan-ji) và thuyết giảng về Tông Yếu của mình. Các Đệ Tử phú pháp của ông có Ích Tín (, Yakushin), Thánh Bảo (, Shōbō). Trước tác của ông có Quán Đảnh Thông Dụng Tư Ký () 3 quyển.