Nguyên Minh

《元明》 yuán míng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Bản Minh. Thể Bản Giác thanh tịnh sáng suốt. Kinh Lăng nghiêm quyển 6 (Đại 19, 130 thượng) nói: Biển giác tính lắng trong Giác lặng vốn nhiệm mầu Nguyên Minh chiếu chỗ Sinh Sinh thành, tính chiếu mất.