Ngũ Vị Bách Pháp

《五位百法》 wǔ wèi bǎi fǎ

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Goihyappō: pháp phân loại về sự tồn tại do Phái Duy Thức thuyết ra. Phái này phân chia hết thảy tồn tại ra làm 5 pháp là: (1) Tâm (), (2) Tâm Sở (), (3) Sắc (), (4) Bất Tương Ưng Hành (), và (5) Vô Vi (). Thêm vào đó Tâm thì được chia thành 8 pháp, Tâm Sở 51 pháp, Sắc 11 pháp, Bất Tương Ưng Hành 24 pháp và Vô Vi 6 pháp, như vậy tất cả cọng lại thành 100 loại nên được gọi là Ngũ Vị Bách Pháp (Năm Vị Trăm Pháp). Trong số đó, Tâm là trung tâm thể của tâm nên còn được gọi là Tâm Vương (). Còn Tâm Sở là tâm Tác Dụng vi Tế Hoạt động tùy theo Tâm Vương, còn được chia ra làm 6 loại khác gồm Biến Hành (), Biệt Cảnh (), Thiện (), Phiền Não ( ), Tùy Phiền Não ()Bất Định (). Sắc là nói về hết thảy cái mang tính vật chất như nhục thể, sự vật, v.v. Riêng Bất Tương Ưng Hành thì không phải là tâm mà cũng chẳng phải là vật chất, mà nói về nguyên lý hình thành nên Hiện Tượng. Cuối cùng Vô Vi nhằm chỉ đến Chơn Như, và cũng nói về Bản Chất của Hiện Tượng.