Ngũ Trược

《五濁》 wǔ zhuó

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: pañca kaṣāyāḥ, Pāli: pañcā kasāyā: còn gọi là Ngũ Chỉ () tức trong thời Giảm Kiếp (, thời kỳ thọ mạng của Chúng Sanh giảm xuống dần) sẽ sanh khởi 5 loại nhơ bẩn hay điều không tốt lành. Theo Kinh Bi Hoa () quyển 5, Pháp Uyển Châu Lâm () quyển 98, Ngũ Trược gồm (1) Kiếp Trược (Sanskrit: kalpa-kaṣāya, ): vào thời Giảm Kiếp, khi thọ mạng của Chúng Sanh giảm xuống còn 30 tuổi thì sẽ sanh ra nạn đói, giảm đến 20 tuổi thì sẽ có bệnh dịch hoành hành, đến 10 tuổi thì xảy ra nạn đao binh, làm cho tất cả Chúng Sanh thảy đều bị tai hại. (2) Kiến Trược (Sanskrit: dṛṣṭi-kaṣāya, ): khi chánh pháp đã diệt, tượng pháp xuất hiện, tà pháp chuyển sanh, Tà Kiến tăng trưởng mạnh và khiến cho mọi người không còn tu theo con đường lành nữa. (3) Phiền Não Trược (Sanskrit: kleṣa-kaṣāya, ): Chúng Sanh có nhiều Ái Dục, bỏn xẻn, keo kiệt, đấu tranh lẫn nhau, ăn chơi trác táng, thọ nhận các tà pháp và làm cho tâm thần bị não loạn. (4) Chúng Sanh Trược (Sanskrit: sattva-kaṣāya, ): còn gọi là Hữu Tình Trược (), Chúng Sanh có nhiều điều xấu ác, tệ hại, không hiếu kính cha mẹ, tôn trưởng, không biết sợ Nghiệp Quả báo, không làm việc phước thiện Công Đức, không tu hạnh Bố Thí trí tuệ cũng như ăn chay, không giữ gìn các giới cấm, v.v. (5) Mạng Trược (Sanskrit: āyu-kaṣāya, ): hay còn gọi là Thọ Trược (), từ ngàn xưa thọ mạng con người là 80.000 tuổi, thời nay do vì Ác Nghiệp tăng trưởng nhiều, cho nên tuổi thọ giảm dần, vì vậy người thọ 100 tuổi rất hiếm có. Như vậy, trong Ngũ Trược, Kiếp Trược là chung và bốn loại kia là riêng Như trong A Di Đà Kinh () có đoạn rằng: “Thích Ca Mâu Ni Phật, năng vi thậm nan hy hữu chi sự, năng ư Ta Bà Quốc Độ Ngũ Trược Ác Thế, Kiếp Trược, kiến trược, Phiền Não trược, Chúng Sanh trược, mạng trược trung, đắc A Nậu Đa La Tam Miệu Tam Bồ Đề (, Phật Thích Ca Mâu Ni có thể làm những việc rất khó khăn hiếm có, có thể nơi Quốc Độ Ta Bà có năm món trược, gồm Kiếp Trược, kiến trược, Chúng Sanh trược, mạng trược, mà Chứng Quả giải thoát hoàn toàn).” Hay trong bài Lô Sơn Huệ Viễn Pháp Sư Lụy () của Tạ Linh Vận (, 385-433) nhà Tống, thời Nam Triều có câu: “Linh thanh tục chấn, Ngũ Trược tạm long (, khiến cho thanh danh mãi chấn đông, Ngũ Trược tạm thời ngừng phát triển).” Hoặc trong bài Phật Đảnh Tôn Thắng Đà La Ni Tràng Tán () của Độc Cô Cập (, 725-777) nhà Đường cũng có câu: “Mang mang Ngũ Trược, Khách Trần phú chi (, mịt mờ Năm Trược, Khách Trần lấp che).” Hơn nữa, trong bài tựa của Kinh Lăng Nghiêm () cũng có đoạn: “Phục thỉnh Thế Tôn vị chứng minh, Ngũ Trược Ác Thế thệ tiên nhập, như nhất Chúng Sanh vị Thành Phật, chung bất ư thử thủ Nê Hoàn (, cúi xin Thế Tôn chứng minh cho, đời ác Năm Trược thề vào trước, nếu một Chúng Sanh chưa Thành Phật, trọn không nơi đây nhập Niết Bàn).”