Ngũ Sắc Căn

《五色根》 wǔ sè gēn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Năm căn thuộc Sắc Uẩn. Tức là căn mắt, căn tai, căn mũi, căn lưỡi và căn thân.