Ngũ Phương Ngũ Đế

《五方五帝》 wǔ fāng wǔ dì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: còn gọi là Ngũ Phương Thần (); là tên gọi của các vị Thiên Đế của 5 phương trong thần thoại Trung Quốc, về sau được Đạo Giáo tôn thờ như là thần. Theo Vân Cấp Thất Thiêm () quyển 18, phần Lão Tử Trung Kinh (), của Đạo Giáo cho biết, Đông phương Thương Đế ()Đông Hải Quân (), Nam phương Xích Đế () là Nam Hải Quân (), Tây phương Bạch Đế () là Tây Hải Quân (西), Bắc phương Hắc Đế ()Bắc Hải Quân (), và trung ương Hoàng Đế Quân (). Cổ Công Sảng (, ?-?) nhà Đường giải thích rằng: “Ngũ Đế giả, Đông phương Thanh Đế Linh Uy Ngưỡng, Nam phương Xích Đế Xích Tiêu Nỗ, Trung ương Hoàng Đế Hàm Xu Nữu, Tây phương Bạch Đế Bạch Chiêu Củ, Bắc phương Hắc Đế Diệp Quang Kỷ (西, Ngũ Đế là Thanh Đế Linh Uy Ngưỡng ở phương Đông, Xích Đế Xích Tiêu Nỗ ở phương Nam, Hoàng Đế Hàm Xu Nữu ở phương giữa, Bạch Đế Bạch Chiêu Củ ở phương Tây, Hắc Đế Diệp Quang Kỷ ở phương Bắc).” Đạo Giáo lấy phương Đông Thanh Long () là Thanh Đế, phương Tây Bạch Hổ () là Bạch Đế, phương Nam Châu Tước () là Xích Đế, phương Bắc Huyền Võ () là Hắc Đế, phương giữa Kỳ Lân () là Hoàng Đế.