Ngũ Phương

《五方》 wǔ fāng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: năm phương gồm Đông, Tây, Nam, Bắc và trung ương (ở giữa). Như trong Lễ Ký (), phần Vương Chế () có câu: “Ngũ Phương chi dân, ngôn ngữ bất thông, thị dục bất đồng (, dân của năm phương, ngôn ngữ chẳng thông, ham muốn bất đồng).” Khổng Dĩnh Đạt (, 574-648) nhà Đường giải thích rằng: “Ngũ Phương chi dân giả, vị Trung Quốc dữ Tứ Di dã (, dân của năm phương là Trung Quốc và Tứ Di [tức Đông Di, Nam Man, Tây Nhung, Bắc Địch]).”