Ngu Pháp Bất Ngu Pháp

《愚法不愚法》 yú fǎ bù yú fǎ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Ngu pháp Nhị Thừa Bất Ngu Pháp Nhị Thừa, Ngu pháp Thanh Văn Bất ngu pháp Thanh Văn. Tức là hàng Tiểu Thừa ngu pháp và hàng Tiểu Thừa Bất ngu pháp. Tiểu Thừa ngu pháp là chỉ cho 2 thừa Thanh Văn, Duyên Giác ngu về lí Pháp Không của Đại Thừa. Vì hàng Nhị Thừa này chỉ chứng Sinh Không mà chấp trước pháp có, không biết về Chân Lí Nhị Không (nhân không, Pháp Không), của Đại Thừa, cho nên bị chê là Ngu pháp. Còn Tiểu Thừa bất ngu pháp là chỉ cho Thanh Văn, Duyên Giác vừa chứng được lí Tiểu Thừa lại vừa hiểu được lí Đại Thừa. Như vậy, tuy cũng là Tiểu Thừa nhưng tâm hiểu biết có hơn kém khác nhau. Do đó có thể hồi Chuyển Tâm Tiểu Thừa hướng vềĐại thừa, cho nên cũng gọi là Hồi Tâm Tiểu Thừa(Hồi Tâm Nhị Thừa). Trong 5 phán giáo của Đại sư Hiền thủ,loại này được liệt vào hàng Đại Thừa Thủy Giáo. [X. Hoa Nghiêm Kinh Thám Huyền Kí Q1; Quán Vô Lượng Thọ Kinh Nghĩa Sớ Q.cuối (Tịnh ảnh); Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương Q. 1.].