Ngũ Nhạc
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Chỉ cho 5 ngọn núi ở Trung Quốc, đó là: Đông Nhạc Thái Sơn (huyện Thái an, tỉnh Sơn đông), Nam Nhạc Hành sơn (huyện Hành sơn, tỉnh Hồ nam), Tây nhạc Hoa sơn (huyện Hoa âm, tỉnh Thiểm tây), Bắc nhạc Hằng sơn(huyện Đại Đồng, tỉnh Sơn tây) và Trung nhạc Tung sơn (huyện Đăng phong, Tỉnh Hà nam). Thời vua Nghiêu, chỉ có Tứ nhạc do 4 viên quan trông coi việc tế lễ. Về sau, thêm Trung nhạc mà thành chế độ Ngũ Nhạc. Việc cúng tế Ngũ Nhạc là đặc quyền của Thiên tử, còn vua chư hầu thì chỉ được thờ cúng trong phạm vi lãnh thổ của mình mà thôi.Ngoài ra, Ngũ Nhạc là nơi tĩnh tu sớm nhất của các tăng sĩ và đạo sĩ, như ngài Đạo An đời Phù Tần đã vào Hằng sơn xây dựng chùa tháp, ngài Tăng Lãng vào Thái Sơn sáng lập chùa Lãng công Cốc sơn(chùa Thần Thông), Tổ Sư Bồ Đề Đạt Ma đã trụ ở chùa Thiếu lâm tại Tung sơn, ngài Tuệ tư đời Trần trụ ở chùa Phúc nghiêm tại Hành sơn v.v... [X. Lịch đạiTam bảo kỉ Q. 12.; Tập Cổ Kim Phật Đạo Luận Hành Q. 1.; Cổ kim đồ thư tập thành sơn xuyên điển 7, 8, 13, 41, 55, 67, 163].