Ngũ Nghĩa Bình Đẳng
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Năm nghĩa của Tâm Vương và Tâm Sở có Tác Dụng đối ứng lẫn nhau (tương ứng pháp). Đó là:
1. Sở y Bình Đẳng: Chỗ nương như nhau, tức là khi Tâm Vương nương nơi căn mắt thì Tâm Sở cũng nương nơi căn mắt; cả 2 cùng nương 1 sự vật.
2. Sở Duyên Bình Đẳng: Chỗ duyên theo như nhau, tức là cái đối tượng mà Tâm Vương và Tâm Sở chấp lấy đều giống nhau.
3. Hành tướng Bình Đẳng: Hành tướng như nhau, tức là hình thái của đối tượng hiện ra trong Tâm Vương và Tâm Sở giống nhau.
4. Thời Bình Đẳng: Thời gian như nhau, tức là Tác Dụng của Tâm Vương và Tâm Sở diễn ra cùng 1 lúc.
5. Sự Bình Đẳng: Việc như nhau, tức là khi Tâm Vương và Tâm Sở Tác Dụng thì 1 Tâm Vương và 1 Tâm Sở đồng loại khởi Tác Dụng, chứ không phải cùng lúc có 2 Tâm Vương hoặc 2 Tâm Sở trở lên khởi Tác Dụng. Cũng có thuyết chỉ nói 4 nghĩa Bình Đẳng chứ không nêu Hành tướng Bình Đẳng. [X. luận Câu xá Q. 4.].
1. Sở y Bình Đẳng: Chỗ nương như nhau, tức là khi Tâm Vương nương nơi căn mắt thì Tâm Sở cũng nương nơi căn mắt; cả 2 cùng nương 1 sự vật.
2. Sở Duyên Bình Đẳng: Chỗ duyên theo như nhau, tức là cái đối tượng mà Tâm Vương và Tâm Sở chấp lấy đều giống nhau.
3. Hành tướng Bình Đẳng: Hành tướng như nhau, tức là hình thái của đối tượng hiện ra trong Tâm Vương và Tâm Sở giống nhau.
4. Thời Bình Đẳng: Thời gian như nhau, tức là Tác Dụng của Tâm Vương và Tâm Sở diễn ra cùng 1 lúc.
5. Sự Bình Đẳng: Việc như nhau, tức là khi Tâm Vương và Tâm Sở Tác Dụng thì 1 Tâm Vương và 1 Tâm Sở đồng loại khởi Tác Dụng, chứ không phải cùng lúc có 2 Tâm Vương hoặc 2 Tâm Sở trở lên khởi Tác Dụng. Cũng có thuyết chỉ nói 4 nghĩa Bình Đẳng chứ không nêu Hành tướng Bình Đẳng. [X. luận Câu xá Q. 4.].