Ngũ Đại Tôn Tổng Ấn Minh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Ngũ đại tôn tổng nhiếp ấn minh. Ấn khế và Chân Ngôn chung của 5 vị Đại Minh Vương. Tức là 5 vị đều Kết Ấn Ngoại ngũ cổ và tụng chú Từ cứu. Đây là ấn minh do thầy truyền nên các nghi quĩ không có chép.Theo sự giải thích về nghĩa sâu kín thì 2 ngón tay giữa của Ngoại Ngũ Cổ Ấn làm thành hình thanh gươm, 2 ngón trỏ dựng thẳng, cũng gọi là Ngũ Kiếm Ấn, từ thanh gươm của vị tôn ở chính giữa sinh ra các thanh gươm ở 4 phương, thành 4 vị Đại Minh Vương. Ấn này được phối hợp với 5 vị Đại Minh Vương, tức 2 ngón út là Kim Cương Dạ Xoa Minh Vương ở phương bắc, ngón trỏ của tay phải là Hàng Tam Thế Minh Vương ở phương đông, 2 ngón cái là Quân Đồ lợi Minh Vương ở phương nam, ngón trỏ của tay trái là Đại Uy Đức Minh Vương ở phương tây, còn 2 ngón giữa là Bất Động Minh Vương ở trung ương.