Ngọc Triện

《玉篆》 yù zhuàn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có hai nghĩa chính. (1) Từ mỹ xưng của lối chữ Triện; phần lớn chỉ cho những văn tự trong các điển tịch, văn cáo, sách phù lục, v.v. Như trong bức Lập Thông Đạo Quán Chiếu () của Vương Bao (, ?-?) nhà Hán có đoạn: “Thánh Triết vi ngôn, tiên hiền điển huấn, kim khoa Ngọc Triện, bí tích di thư, tinh nghi hoằng xiển, nhất dĩ quán chi (, Thánh Triết lời hay, tiên hiền giáo huấn, khoa vàng Triện ngọc, dấu tích di thư, đều nên mở rộng, xuyên suốt như một).” Hay trong bài thơ Hòa Tả Vệ Võ Thương Tào Tặng Hữu Vệ Lý Kỵ Tào () của Tôn Địch (, 696-761) nhà Đường có câu: “Văn trường san Ngọc Triện, võ sự chưởng kim nao (, văn chương in Triện ngọc, chuyện võ Nao Bạt cầm).” (2) Chỉ cho loại sách của tiên gia. Như trong bài thơ Trung Nguyên Dạ Ký Đạo Lữ () của Lục Quy Mông (, ?-881) nhà Đường có câu: “Đinh ninh độc thọ kim phi ước, hứa dữ thân đề Ngọc Triện danh (, đinh ninh riêng chịu nàng hôn ước, hứa cùng nhau đề sách tiên tên).”